Đầm sen gợi nhớ vị trà

Đầm sen gợi nhớ vị trà

Trong ký ức của tôi về tuổi thơ êm đềm có hình ảnh đầm sen thơm bát ngát. Đầm sen gợi nhớ vị trà ướp sen thơm ngát đất kinh kỳ Hà Nội.

  1. Nhớ vị trà ướp hoa sen của nội

Quê tôi ở ven con sông Hồng ngày đêm uốn khúc mang làn nước trong lành. Nội tôi bảo khi nội còn là một thiếu nữ tuổi đôi mươi cùng cả gia đình đất Hà Nội thì đã thấy đầm sen quê mình xanh tươi bát ngát cho đến hôm nay.

Đầm sen quê tôi rộng hơn hai mẫu, nằm cạnh Hồ Tây huyền thoại. Đến từ đầu làng, người ta đã thấy thoang thoảng hương sen và những bông hoa chúm chím chào đón trong nắng hồng.

Nhớ chén trà ướp sen ngon nhất tuổi thơ

Nhớ chén trà ướp sen ngon nhất tuổi thơ

Tuổi thơ tôi lớn lên êm đềm và tươi mát nơi đầm sen. Đầm sen gợi nhớ vị trà sen thơm ngát, mỗi mùa sen về, mẹ cùng chị đi hái sen bằng chiếc thuyền nan nhỏ.

Mẹ bơi thuyền còn chị với hái những bắp sen đã đen chấm chân chim, hái những bông hoa chúm chím mồm cá để ngày mai đi bán chợ phiên. Còn nội thì bỏ trà vào bông sen ướp, sáng ra hái về pha trà ướp sen mời làng xóm.

Ngoài ra, Nội tôi còn học hỏi mọi người, tách gạo sen ướp trà cầu kỳ hơn. Mỗi mùa sen, nội ướp khoảng chục kg trà ướp sen thứ thiệt để thết đãi khách quý.

Trà ông đặt loại trà Thái Nguyên thứ thiệt. Chị lấy lá sen phơi khô đun nước tắm cho chúng tôi làm cho cơ thể hết rôm sẩy và mụn nhọt. Những ngày hè, chúng tôi lặn xuống đầm rút những ngó sen non về ăn vừa ngon vừa mát.

  1. Vị trà sen – vị quê

Không chỉ Đầm sen gợi nhớ vị trà, mà chén trà ướp sen còn gợi nhớ những mối tình đẹp. Những đêm trăng, trai gái lấy đầm sen là nơi hò hẹn, tỏ tình. Họ trao nhau những đóa sen đẹp nhất của đầm và trao nhau những tình cảm đầu tiên của một tình yêu tươi đẹp nơi thôn quê.

Con gái con trai cùng nhau tách gạo sen, hái sen ủ trà, ủ luôn tình yêu đối lứa. Đám cưới mùa hè, bên cạnh miếng trầu là ấm trà ướp sen thơm ngát đồng quê mời khách.

Tạm biệt đầm sen, tôi đi học nơi xứ người trang hoàng chỉ có nhà lầu san sát và xe cộ tấp nập. Rồi một hôm đang ngồi giữa kí túc xá vào một buổi chiều mưa, tôi nhận được thư mẹ mà tim tôi rung động.

Trong thư mẹ bảo hồ sen nhà mình năm nay không xanh tốt như mọi năm do nước bị ô nhiễm. Sen Hồ Tây cứ chết dần và đầm sen cứ thế biến mất. Mẹ vẫn gửi cho tôi mấy lạng trà ướp sen Hồ Tây để tặng các thầy.

Hết kỳ học, tôi về thăm làng, thăm mẹ, thăm lại đầm sen thân thương. Mẹ đón tôi ở đầu làng. Hai mẹ con đi trên đường làng nhìn xuống đầm sen xanh tươi bát ngát. Hương sen tỏa ngát bám diết lấy tôi, làm mát dịu tâm hồn tôi, hương sen như thôi thúc tôi vững bước trên những nẻo đường.

Đầm sen gợi nhớ vị trà sen đi cùng năm tháng tuổi thơ.


Thương nhớ trà sen Tây Hồ

Thương nhớ trà sen Tây Hồ

Bạn tôi ở nơi xa, nhớ quê hương, gia đình, và bạn Thương nhớ trà sen Tây Hồ, bởi vậy, quà tôi gửi sang Hoa Kỳ là những gói trà ướp sen Hồ Tây Minh Cường.

- Thưa anh Minh Cường, nhiều người nước ngoài phải lòng, Thương nhớ trà sen Tây Hồ như anh thường tâm sự?

- Đúng vậy. Phải nói rằng, người nước ngoài, kể cả châu á và châu âu rất thích trà ướp sen Hồ Tây của Hà Nội. Cứ độ tháng 5, cùng ngày sinh nhật Bác, mùa sen cũng bắt đầu. Trên các ngả đường đổ về Hồ Tây lúc nào cũng nhộn nhịp. Người trẻ đưa nhau đến thưởng ngoạn, chụp ảnh với sen.

Có cả những đôi uyên ương kéo về hồ sen, chụp ảnh cưới với hoa sen Hồ Tây. Rồi thì các gia đình đưa nhau lên hóng gió, các ông già bà cả dạo chơi hít thở không khí trong lành. Dù đông đúc đến ồn ào nhưng kỳ lạ thay, cái không gian đầm sen lộng gió ấy như được thanh lọc bởi một chiếc máy khổng lồ và vô hình nên cứ ngát lịm, thanh tao đến kỳ lạ.

Với cô bạn tôi, vẫn khắc khoải thương nhớ trà sen Tây Hồ khi xa Hà Nội.

Với cô bạn tôi, vẫn khắc khoải thương nhớ trà sen Tây Hồ khi xa Hà Nội.

Chẳng phải tây, đầu tiên và quan trọng nhất, chính người Việt chúng ta cũng phải lòng trà sen Tây Hồ. Nhiều người Hà thành xa quê cũng Thương nhớ trà sen Tây Hồ như nhớ người yêu vậy. Có thêm sen Hồ Tây, Hà Nội cũng thi vị thêm nhiều lắm. Đây cũng là lúc người bạn của tôi bên Hoa Kỳ ngóng chờ món quà từ người bạn thiếu thời ở Việt Nam là tôi, gửi qua mấy kg trà sen Tây Hồ ngon cho bạn.

- Vâng, người bạn Thương nhớ trà sen Tây Hồ ấy là người bạn quê gốc Hà thành, thưa anh?

- Không, bạn tôi quê Thái Nguyên, nhưng chỉ mấy năm sinh viên sống tại Thủ đô, cô ấy đã bị vẻ đẹp của sen Hồ Tây hút hồn. Cô ấy là người mê trà và sành trà, hầu như các loại trà trên thế gian, từ rẻ đến đắt, từ nội đến ngoại bạn đều đã thưởng thức và phân biệt được.

Cuối cùng, bạn “kết” nhất trà sen Hồ Tây. Bạn bảo, không hẳn vì nó “ngon nhất trần đời” mà bởi, uống trà ướp sen chính là  thưởng thức hương lẫn sắc, cả màu lẫn vị, cả sự tinh tế, thăng hoa như cả hồ sen thơm.

Bạn có hiểu không, cảm giác đưa chén tra uop sen ho tay lên ngang mũi, hà hít thứ hương vị của đất trời Thăng Long. Tôi nhớ, có lần cô ấy đã tự ra Đầm Trị, chọn lấy một bông sen to, thơm và dày cánh, tách từng lớp cánh ra, bỏ ít Trà Thái Nguyên ngon mang từ quê xuống.

Rồi khe khẽ buộc bông hoa ấy lại, qua một đêm, sáng hôm sau háo hức qua đầm cắt bông sen đã được ướp trà ấy về, tách từng cánh nhỏ và pha, ôi chao thương nhớ vô cùng, cảm giác tự ướp trà vào bông sen giữa Hồ Tây lộng gió ấy.

- Nếu một ngày rời xa Hà Nội, hẳn anh cũng sẽ Thương nhớ trà sen Tây Hồ như thế?

- Chắc hẳn rồi. Chính cô bạn tôi đã đưa tôi đến với hồ sen, những bông sen thơm ngát và để rồi chính tôi cũng phải lòng Trà ướp sen Tây Hồ. Bạn tôi bên Hoa Kỳ, trong rất nhiều nỗi nhớ, có một niềm thao thiết, tiếc nuối khôn nguôi về những chén trà sen Hồ Tây sáng nào uống cùng nhau.

Khi làm việc bên ấy, qua những gói trà ướp sen tôi gửi, cô ấy đã có thêm nhiều bạn bè cùng mê trà. Chén trà sen Hồ Tây chính là đại diện cho tinh thần ẩm thực, về văn hóa, hồn cốt của dân mình, đất nước mình, vâng gói Trà sen Tây Hồ thân thương ấy.

Ngay bây giờ, tôi cũng đang thương nhớ trà sen Tây Hồ đặc biệt bạn ạ. Bởi với tốc độ đô thị hóa, hồ lấp hết rồi, lấy đâu ra chỗ cho sen mọc. Với diện tích hồ ít ỏi, thì sen cũng chết rồi, về trời rồi, vì ô nhiễm.

Than ôi, Hà Nội có trà sen là món quà thầm kín đầy hương sắc Thăng Long ngàn năm văn vật. Thương nhớ trà sen Tây Hồ quá!